Trang Nhà |  Nguyệt San |  Lời Chúa  |  GĐ La Vang |  Lich |  Qũy Từ Thiện |  Việt Sử |  Nối Kết |  Liên Lạc print   
  Dân Chúa
  Biến Cố Trong Tháng
  Sức Khỏe Là Vàng
  Đi Vào Cuộc Đời
  Học Hỏi Để Sống Đạo
  Quảng Cáo
  Tủ Sách Dân Chúa
  Đặt Mua Báo
  Bạn đọc viết
  Tìm Bài
  Video & Audio
  Guest Book
  Impressum
  Hình Ảnh
  ĐHCG Việt Nam
0000364316 visits0000364316 visits0000364316 visits0000364316 visits0000364316 visits0000364316 visits0000364316 visits0000364316 visits0000364316 visits0000364316 visits
Việt Sử

Nhà Hậu Trần (Tập 4)



31) Năm 1414, Trương Phụ cho giải vua tôi nhà Hậu Trần về Yên Kinh bằng đường biển. Giữa đường, Trùng Quang Đế (Trần Quý Khoách) nhảy xuống biển để tự tử. Anh em Đặng Dung, Đặng Doãn cùng nhiều tướng khác cũng nhảy xuống biển chết theo Trùng Quang Đế.

 

32) Thấy thế, bọn lính canh vội ôm giữ chặt Nguyễn Súy lại. Nguyễn Súy giả vờ xin đầu hàng chúng. Để quên đoạn đường dài, Nguyễn Súy mời bọn lính canh cùng đánh cờ trên mạn thuyền. Sau đó, nhân lúc bất ngờ, Nguyễn Súy vác bàn cờ, đập vỡ đầu mấy tên lính canh, rồi cũng nhảy xuống biển.

 

33) Đặng Dung cùng hai em ruột đều vì nước mà hy sinh. Mặc dù Giản Định Đế đã giết oan cha ông là Đặng tất mà Đặng Dung vẫn gác thù nhà một bên để hết lòng lo cho việc nước. Ông có làm bài thơ "Thuật Hoài" bằng chữ Hán rất nổi tiếng và có hai câu cuối, được dịch như sau:
"...Thù nước chưa xong đầu đã bạc
Gươm mài mấy độ, bóng trăng soi..."

 

34) Trương Phụ thắng trận rồi, đi đến đâu, giết người đến đó. Y làm những việc hết sức dã man, tàn bạo. Y cho giết người rồi đem xác xếp chồng lên nhau cao như là núi. Y cho mổ bụng móc ruột người chết ra, rồi treo lên cây để làm trò chơi hoặc nấu thịt người để lấy mỡ làm dầu đốt đèn.

 

35) Diệt xong nhà Hậu Trần, Trương Phụ cho làm lại sổ dân đinh để biết rõ từng người mà bắt đi làm phu, phục dịch cho quan quân nhà Minh. Y đặt quan cai trị và tìm những kẻ hèn nhát đã đầu hàng nhà Minh ra giúp việc. Khi Trương Phụ và Mộc Thạnh về tàu, chúng còn bắt đem theo nhiều đàn bà và con gái đẹp để về làm tì thiếp cho bọn chúng.

 

36) Bọn Hoàng Phúc ở lại thì tìm đủ mọi cách để đồng hóa người dân Nam với người Tàu. Chúng bắt dân chúng phải ăn mạc quần áo đúng như người Tàu. Đàn bà không được đội khăn, phải mặc áo ngắn, quần dài, chứ không được mặc yếm, mặc váy như trước nữa.

 

37) Vua nhà Minh ra lệnh lấy các sách Tứ Thư, Ngũ Kinh của Tàu bắt dân Nam học. Còn những sách vở của nước Nam do người Nam viết, từ đời nhà Trần trở về trước, đều bị tịch thu hết, và chở cả về Kim Lăng. Do đó, mà bây giờ, muốn đọc cũng không biết tìm đâu ra những bộ sách quý đó nữa.

 

38) Những nơi nào có mỏ vàng, mỏ bạc thì Hoàng Phúc cho quân lính Tàu đến canh giữ và đốc thúc, bắt buộc dân chúng quanh vùng phải đi làm phu, khai mỏ cho chúng. Đào lên được chút quặng mỏ quý nào thì chúng lại lấy, chở hết về Tàu.

 

39) Ở miền rừng núi thì dân phải đi săn voi, săn tê giác để lấy ngà voi, sừng tê đem nộp. Rồi đến chim, rùa, vượn, rắn, thứ gì bọn quan lại người Tàu cũng vơ vét cho kỳ hết. Ở gần biển thì dân phải lặn xuống đáy biển để mò lấy san hô, ngọc trai đem lên nộp cho chúng.

 

40) Tiền thuế ruộng, thuế muối đều bị chúng đánh rất nặng. Từ khi bọn Mã Kỳ, Lý bân sang thay Trương Phụ thì dân chúng lại còn khổ cực hơn nhiều. Cũng vì lẽ ấy mà luôn luôn có nhiều cuộc khởi nghĩa nổi lên chống lại nhà Minh và nổi bật nhà là cuộc khổi nghĩa Lam Sơn.

[Hết]

 


mailto:info@danchua.de - Copyright © 2007 Dân Chúa Âu Châu - All rights reserved.