Trang Nhà |  Nguyệt San |  Lời Chúa  |  GĐ La Vang |  Lich |  Qũy Từ Thiện |  Việt Sử |  Nối Kết |  Liên Lạc print   
  Dân Chúa
  Biến Cố Trong Tháng
  Sức Khỏe Là Vàng
  Đi Vào Cuộc Đời
  Học Hỏi Để Sống Đạo
  Quảng Cáo
  Tủ Sách Dân Chúa
  Đặt Mua Báo
  Bạn đọc viết
  Tìm Bài
  Video & Audio
  Guest Book
  Impressum
  Hình Ảnh
  ĐHCG Việt Nam
0000364439 visits0000364439 visits0000364439 visits0000364439 visits0000364439 visits0000364439 visits0000364439 visits0000364439 visits0000364439 visits0000364439 visits
Việt Sử

Mười Năm Kháng Chiến (Tập 3)



21) Thư dụ hàng của Nguyễn Trãi được viết thành nhiều bản rồi cặp vào các mũi tên mà bắn vào trong thành. Quân Minh nhặt được, cùng nhau đọc. Tinh thần chúng hoang mang, lo sợ, không còn, muốn chiến đấu nữa. Lẻ tẻ đã có một số lính trốn ra khỏi thành để xin hàng nghĩa quân.

 

22) Lục lại tờ chiếu của vua Minh trước đó vào ba chục năm nói về việc tìm con cháu nhà Trần, Vương cho sứ giả mang chiếu ra đưa cho Bình Định Vương. Y yêu cầu Vương tìm con cháu họ Trần rồi lập lên làm vua để hai bên cùng bãi binh.

 

23) Bình Định Vương nghĩ càng đánh nhau thì dân chúng càng khổ sở, nên y lời của Vương Thông. Vương cho lập Trần Cao, một người dòng dõi nhà Trần lên làm vua, còn mình thì xung là Vệ quốc công để dễ cầu phong với nhà Minh. Vương cho rằng làm như thế sẽ sớm chấm dứt được chiến tranh.

 

24) Vương Thông cho người ra hẹn với Vương ngày kéo quân về nước. Vương chấp thuận. Mọi việc tưởng xong. Ai ngờ Vương Thông bề ngoài thì nói hòa nhưng bề trong vẫn sửa sang lại thành lũy. Rồi y cho người lẻn đem thư về Tàu cầu cứu.

 

25) Bắt được kẻ lén đưa thư về Tàu cầu cứu. Vương giận lắm, không giao thiệp với Vương Thông nữa. Tháng 8 năm Đinh Mùi (1427) nghe tin bọn Liễu Thăng, Mộc Thạnh sắp đem quân sang, Vương họp bàn với tướng sĩ. Nhiều người xin hãy đánh thành Đông Quan trước để giặc hết đường nội ứng.

 

26) Nguyễn trãi bàn: "Chưa nên đánh thành ngay. Ta hãy cho nghĩa quân dưỡng sức đợi quân cứu viện đến mới đánh. Quân cứu viện thua thì quân trong thành phải ra hàng. "Vương nghe theo và cử các tướng Lê Sát, Đinh Liệt đem quân và voi trận phục sẵn ở Chi Lăng.

 

27) Bấy giờ Trần Lựu đang giữ cửa Pha Lũy (Nam Quan) thấy quân nhà Minh đến liền giả cách thua chạy. Liễu Thăng chiếm được mấy đồn một lúc nên càng đắc ý đuổi theo. Bình Định Vương cũng làm bộ khiếp sợ, cho người đưa thư lên xin bãi binh. Liễu Thăng không thèm đọc thư, và càng tỏ vẻ kiêu căng.

 

28) Hôm sau, còn tờ mờ sáng, Liễu Thăng đã dẫn đoàn quân kỵ mã đi mở đường. Vừa ra khỏi trại lại thấy Trần Lựu chặn đường. Liễu Thăng xông vào đánh thì Trần Lựu không địch nổi, lại bỏ chạy. Liễu Thăng đuổi theo đến một hẻm núi thì Trần Lựu trốn đâu mất hút.

 

29) Chỗ ấy đường thì hẹp mà hai bên là núi vách đá dựng đứng thật cao, địa thế rất hiểm trở. Đoàn kỵ binh theo sau vội xin chủ tướng hãy cẩn thận. Giữa lúc đó Trần Lựu lại hiện ra, thách đánh. Liễu Thăng giận quá, gầm thét lên, đuổi theo.

 

30) Tới đoạn đường đầy bùn lầy, ngựa không tiến lên được thì phục binh của nghĩa quân đổ ra. Các tướng Lê Sát. Lê Linh, Lê Thụ cưỡi voi trận xông vào chém giết cả đoàn kỵ mã. Liễu Thăng bị trúng tên, ngã ngựa, chết ở chân núi Mã Yên.

[Tiếp theo]

 


mailto:info@danchua.de - Copyright © 2007 Dân Chúa Âu Châu - All rights reserved.