Muốn làm quen nhưng... không biết mở miệng

hoa 39Tên em là Mr. Cô Ðơn, qua Mỹ đã hơn 4 năm, và hiện nay đang theo học năm thứ hai đại học. Vùng em cư ngụ rất ít người Việt, lại toàn người lớn tuổi, nên em chả có bạn gì hết. Tính em lại nhút nhát ít nói nên khó có dịp làm quen với người khác. Mỗi lần có dịp xuống phố có đông người Việt vui lắm, nhưng không biết cách nào để làm quen, sợ mở miệng nói ra điều chi không phải quê chết.

Nguyện vọng của bố me. em còn tại Việt Nam là bằng giá nào em cũng phải học cho ra trường. Có điều hiện nay em không còn hứng thú gì về chuyện học nữa, vì học kém quá. Em chỉ muốn kiếm được việc đi làm thôi. Vũ nghĩ theo học hằng năm hiện nay, em phải mượn khoảng từ 3 tới 4 ngàn lận. Chưa nghĩ tới khi ra trường không có việc làm! Vũ nghĩ em phải làm sao đây? Em rất sợ phải viết thư về nhà báo tin đã nghỉ học...

Mr. Cô Ðơn, Orange, CA


Ðáp: Người em Cô Ðơn,

Cư ngụ tại Orange County, thủ đô người Việt hải ngoại em còn than cô đơn, nếu phải định cư tại những miền như Minnesota đời em còn thảm thiết tới mức nào đây? Chuyện Cô Ðơn tại lỗi ở em. Con trai cần xông xáo, bỏ tính nhút nhát mới thành công trên đường đời được. Chẳng ai muốn nghe và ở gần những người nói nhiều, đít chưa đặt xuống đất miệng đã ngoác lên trời; nhưng người lúc nào cũng lủi thủi lùi thùi, miệng câm như hến thì ai muốn đến gần? Khuyên em nên bỏ dần tính nhút nhát, và mặc cảm tự ti đang có của mình. Từ những chuyện nói ra không phải, em sẽ học được những điều hay lẽ phải cần thiết. Còn nếu ngậm tăm sẽ chả bao giờ học thêm được điều gì mới.

Ðề nghị em nên kiếm thêm việc làm để thay đổi không khí và hứng thú trong sự học. Bên này đa số sinh viên, học sinh đều phải vừa đi học vừa đi làm cả. Vũ tin có việc làm sẽ giúp tính tình em dạn dĩ thêm hơn. Em nói đúng, nếu graduate với điểm học quá thấp rất khó kiếm việc. Vũ nghĩ tại em lấy nhiều course nên học không nổi? Việc nhiều tiền, lương cao mới khó kiếm, chứ part time với số lương căn bản tren dưới chút đỉnh có thể tìm được. Ðừng bao giờ bỏ học. Biết bao người ước ao có được cơ hội như em mà không được! Cứ từ từ tiến. Ði chậm mà chắc, còn hơn chạy nhanh và tuột dù. Giỏi người ta học 4 năm ra trường, mình không giỏi học 6 năm có chết thằng Mỹ nào đâu. Chịu khó bền chí. Chúa không phụ lòng những ai cố gắng với sức mình đâu em. Thôi giờ Vũ tạm ca bài “Người yêu cô đơn” cho em nghe hết cô đơn nhé: “Ðời tôi cô đơn nên yêu ai cũng không may. Ðời tôi cô đơn nên yêu ai cũng không thành. Ðời tôi cô đơn nên yêu ai cũng dỡ dang, yêu ai cũng lỡ làng dù rằng tôi chẳng lỗi chi!... Thôi tôi chúc em giàu sang, tôi biết tôi là kẻ không công danh, không bạc tiền. Em, em đến làm chi nữa, bận lòng mình khi đã xa?... Trời cho tôi thêm cô đơn bao lần nữa đây? Tôi không hề trách đời hoặc giận người hay đổi thay.. “Nè, sắp được thu vô dĩa nhựa 33 Tours cho hãng Columbia đó. Thân mến.

Lệ Vũ