Trang Thơ Dân Chúa

XUÂN ÁNH SÁNG (Mc.5, 13-16)

 

Xuân đang xuân nên hồn xuân phơi phới
Cả muôn loài vươn dậy khắp nơi nơi
Xuân ập đến bao phủ cả Đất-Trời
Ướp mọi loài thơm hương mùa xuân mới

Lời "Thiên Tử" thơm hương còn mong đợi
Bởi các con là "Muối" ướp cho đời
Muối phải mặn để cho đời cần đến
Hãy! vào đời bằng "tình mến" muôn nơi

Giữa thế gian nhạt nhẽo chưa biết "LỜI"
Và còn lắm những cuộc đời xiêu vẹo
Xử với nhau qúa ư là bạc bẽo
Thiếu LỜI NGÀI nên mưu mẹo khắp nơi

Trong u mê cần "Ánh Sáng" muôn đời
Hãy là "Đèn" để soi nơi tăm tối
Giương cao lên và đi cho đúng lối
Giúp cho đời cơ hội hướng về nơi

Sống chứng nhân Đường dẫn tới Quê Trời
Sáng gương lành, "nhân đức" tỏa mọi nơi
Mới là "Đèn", là "Men", là "Muối" tốt
Thời hôm nay lắm đèn sao chẳng đốt?

Chỉ để trưng đội lốt vẻ cao sang
Nhưng tối om chẳng thấy nẻo Thiên Đàng
Làm sao soi dẫn đàng cho kẻ khác
Có dẫn đi thì cũng chỉ đi lạc

"Đèn không Sáng" chẳng soi được "bóng tối"
"Không phải Men" sao dậy "bột" cho nổi
"Muối chẳng mặn" đem chổi quét ra đường
Thành vô dụng vào đời chỉ nhiễu nhương

Bước Theo Ngài "Tình Thương" là nhân chứng
Mang Chúa Xuân trong hồn đầy linh ứng
Đi vào đời nơi những chỗ cần con
Góp vào Xuân một cánh én cho tròn

Sống Trong "LỜI" lộc non mau trổ lá
NGÀI là "XUÂN" của muôn ngàn Nhiệm Lạ
Ướp hồn con ướp cả thế gian này
Xin kính bái dâng NGÀI mùa Xuân Mới.

Trầm Hương Thơ