Phỏng vấn cô Lê Nguyễn Quỳnh Như: Là người công giáo, tôi có trách nhiệm

https://www.missio.ch/fr/eglise-universelle/mois-de-la-mission/temoignages/quynh-nhu-le-nguyen

Trang Missio (tiếng Pháp) phỏng vấn cô Lê Nguyễn Quỳnh Như, giáo lý viên giáo xứ Khiết Tâm, Thủ Đức

Xin cô giới thiệu về cô cho độc giả chúng tôi và xin cô nói vài lời về gia đình cô.

Cô Lê Nguyễn Quỳnh Như: Rất vui lòng. Tôi là Lê Nguyễn Quỳnh Như, năm nay 26 tuổi, tôi sống tại Giáo xứ Khiết Tâm, Thủ Đức thuộc Tổng Giáo phận Sài Gòn. Tôi học giáo lý khi tôi chưa tròn năm tuổi. Và từ tám năm nay, tôi dạy giáo lý cho trẻ em và các bạn trẻ ở đây. Tôi tốt nghiệp trường Đại học Sư phạm Công nghệ Sài Gòn. Tôi chủ yếu học sư phạm tiếng Anh và hiện tôi vừa là trưởng phòng học thuật vừa là giáo viên dạy tiếng Anh tại Trung tâm Âm nhạc và Anh ngữ (Happy Days English and Music Center) do các tu sĩ Salêdiêng dòng Don Bosco (FMA) thành lập.

Tôi cũng xin nói về gia đình tôi. Cha tôi là hình ảnh tiêu biểu của Thánh Giuse. Ông là nhân viên bảo trì nhà của một khách sạn Nhà nước, dù có rất nhiều việc phải làm nhưng ông lúc nào cũng về nhà ăn trưa. Nếu có gì hư hỏng trong nhà, cha tôi sửa được ngay. Mẹ tôi là bà mẹ nội trợ đảm đang, bà là bảo mẫu chăm sóc em bé ban ngày. Tôi khó hình dung một ngày đi qua mà không có bà. Mẹ tôi chăm sóc từng người trong nhà. Đôi khi bà bực bội, nhất là những lúc bà có nhiều việc và chúng tôi không phụ bà bao nhiêu. Điều làm tôi kính phục cha mẹ là cha mẹ không bao giờ phàn nàn, cả những lúc họ gặp khó khăn. Cha mẹ cố gắng cho chúng tôi một căn nhà đẹp và một gia đình hạnh phúc.

Tôi có một người anh trai, hiện đã lập gia đình, hai người đã có một cháu gái thật dễ thương cách đây hai năm.

Người công giáo là thiểu số ở Việt Nam. Bằng con đường nào gia đình cô có đức tin công giáo?

Người công giáo đúng là thiểu số ở Việt Nam. Đa số họ theo đạo từ lâu và giữ được đức tin nhờ truyền thống gia đình. Tôi không ở trong ngoại lệ này.

Theo tôi biết, ở Việt Nam hầu hết trẻ em trong gia đình có đạo đều được rửa tội khi còn nhỏ. Một số người lớn học giáo lý để được rửa tội vì họ muốn lập gia đình với người có đạo.

Kinh Thánh đóng vai trò gì trong đời sống của tín hữu? Giáo xứ cô có các nhóm học Kinh Thánh, các cộng đoàn tu sĩ mà giáo dân có thể gặp để cùng đọc sách thánh và chia sẻ không?

Khi trẻ em lên năm, cha mẹ dắt con đi lễ, học giáo lý và chơi với các bạn cùng tuổi. Giáo xứ của tôi có nhiều khóa học giáo lý cho trẻ em và thanh thiếu niên do các linh mục, các sơ hoặc các giáo lý viên phụ trách. Chúng tôi đọc Kinh thánh, chúng tôi khám phá ý nghĩa Lời Chúa và chúng tôi vui đùa trong khi học. Ngoài ra còn có các sinh hoạt đặc biệt trong năm phụng vụ như làm máng cỏ sống ngày lễ Giáng Sinh, trang hoàng, trao đổi trứng Phục sinh, dâng hoa Đức Mẹ tháng 5. Đôi khi chúng tôi dùng các trò chơi để hiểu Thánh Kinh hơn, như thế dễ dàng và làm cho trẻ em vui khi học Kinh Thánh. Mỗi mùa hè, các em được đi cắm trại trong lều, đây cũng là dịp để các em diễn những vai trong các câu chuyện từ Cựu ước và Tân ước.

Giáo dân có đóng vai trò tích cực trong đời sống và sứ mệnh của Giáo hội không?

Theo tôi, giáo dân đóng vai trò quan trọng trong đời sống và sứ mệnh Giáo hội. Giáo dân giáo xứ tôi tham gia vào nhiều nhóm, với các chức vụ và trách nhiệm khác nhau. Họ khuyến khích, hỗ trợ và giúp đỡ lẫn nhau để hoàn thành công việc. Ngoài ra, chúng tôi còn có dịp đi thăm người lớn tuổi và những người thiếu thốn. Chúng tôi làm công việc này trên toàn giáo xứ kể cả với những người không có đạo.  Chúng tôi tặng họ nhiều quà khác nhau và họ cảm nghiệm được lòng thương xót và tình yêu của Chúa.

Giáo dân cộng tác với các linh mục trong nhiều chương trình như tái thiết nhà thờ, đòi hỏi sự giúp đỡ của mọi người, công sức, vật chất, tài chính kể cả mặt tinh thần. Những chương trình như vậy chỉ thành công khi có động lực và sự nhiệt tình giúp đỡ của mọi người.

Điều gì làm cho Giáo hội thu hút được với người Việt Nam?

Khi tôi hỏi những người lớn tuổi vì sao họ đi nhà thờ và điều gì thu hút họ đến đây, họ đều trả lời vì họ cảm thấy thư thái và bình an khi đến nhà thờ. Chính bầu khí bình an của nhà thờ làm họ quên đi các khó khăn của cuộc sống.

Còn các người trẻ tuổi, họ xem nhà thờ là nơi họ có thể ở trong một nhóm đặc biệt gồm những người cùng chia sẻ một sứ mệnh. Họ cũng cảm thấy mình được hiệp thông với người khác trong tình yêu Chúa. Được tham gia vào ca đoàn, hoặc các tổ chức công giáo giúp họ xây dựng các mối quan hệ tốt, có bạn cùng chia sẻ vui buồn trong đời sống hàng ngày.

Nhiều người đến với nhà thờ vì những thứ khác như tòa nhà mát mẻ thoáng đãng, có tượng, hoa, đèn, nến, v.v. Có người đến vì các sinh hoạt liên quan đến các dịp đặc biệt như Giáng sinh, Phục sinh hoặc ngày kiệu tôn vinh Mẹ Thiên Chúa. Có những người thích các buổi học Lời Chúa trong bầu khí sâu đậm và xác thực.

Cô thấy điều gì đặc biệt hấp dẫn hoặc thú vị trong giáo xứ để cô bỏ thì giờ ra sinh hoạt. Cô có thể cho chúng tôi biết cô tham gia vào lĩnh vực nào?

Tôi hiện dạy tôn giáo cho một nhóm hai mươi thiếu nữ 15 tuổi. Chúng tôi đi lễ sáng chúa nhật (7:15 sáng đến 8:00 sáng). Chúng tôi nghỉ giải lao mười lăm phút và sau đó chúng tôi có lớp giáo lý cho đến 9:30 sáng. Như những người khác cùng tuổi, tôi thích dành thì giờ để tháp tùng các học sinh giáo lý. Chúng tôi nói chuyện với các em về Lời Chúa và khả năng thực hành đức tin của chúng tôi trong cuộc sống cụ thể. Theo tôi, đây cũng là cơ hội tốt để cùng nhau đọc Kinh Thánh, chia sẻ đức tin vào Chúa và cảm thấy hạnh phúc vì Ngài yêu thương chúng tôi. Chúng tôi thấy mình như ở trong một gia đình lớn, chúng tôi chia sẻ lo lắng, niềm vui và giúp nhau tăng trưởng đức tin mỗi ngày.

Tôi cũng là thành viên của ban truyền thông giáo xứ. Nhiệm vụ chính là cập nhật thông tin trên trang mạng của giáo xứ (http://gxkhiettam.net/). Chúng tôi truyền thông tin hữu ích cho giáo dân, viết bài, chụp hình các sự kiện của năm phụng vụ. Sau đó, chúng tôi đăng tóm tắt trên Facebook và trên bảng thông báo giáo xứ.

Cô thích các lễ hay sự kiện tôn giáo nào nhất và tại sao?

Không có thời điểm nào trong năm vui tươi, sôi động và yên bình như ngày lễ Giáng sinh. Tôi nghĩ ngày lễ Giáng sinh là lễ tôi thích nhất. Với tôi và cũng với nhiều người trong giáo xứ, lễ Giáng Sinh là lễ đặc biệt, giáo dân gặp nhau để cùng nhau sinh hoạt, trang trí nhà thờ, cây Noel, làm máng cỏ ở nhà thờ và nhà nào cũng có máng cỏ. Nhiều người, có đạo hay không, tay trong tay dắt nhau đi lễ nửa đêm. Có thể nói Giáng sinh là lễ nối kết mọi người lại với nhau!

Các sinh hoạt xã hội và mục vụ nào ở Giáo hội Việt Nam, đặc biệt là ở giáo xứ của cô? Ai tham dự và chính xác là như thế nào?

Giáo xứ chúng tôi có nhiều nhóm trẻ. Họ kiếm tiền để làm việc thiện bằng cách thu gom đồ cũ và bán vào cuối tuần để giúp đỡ người nghèo. Trong giáo xứ, họ khuyến khích mọi người giúp tiền hoặc thức ăn. Vào các ngày lễ đặc biệt như Giáng sinh, Phục sinh hoặc Tết Nguyên đán, các nhóm nay cùng đi với các linh mục đến thăm đồng bào dân tộc thiểu số hoặc những người bị ảnh hưởng do thiên tai, cung cấp thực phẩm, quần áo cho những ai cần. Họ cũng tổ chức các sự kiện hoặc các sinh hoạt văn hóa cho trẻ em.

Theo cô, đâu là những thách thức cấp bách nhất mà Giáo hội Việt Nam phải đối diện?

Chúng ta đang sống trong thời đại công nghệ. Mọi người dường như không đủ thời gian dành cho Chúa. Đặc biệt những người trẻ, họ thấy đi lễ là quá mất thì giờ, không phù với cuộc sống hiện đại. Nhiều người cho sinh hoạt nhà thờ hoặc học Kinh Thánh là nhàm chán. Người trẻ dành nhiều thì giờ cho Internet, Facebook hoặc các dịch vụ tương tự hơn là cho các hoạt động cộng đồng.

Ngoài ra, có nhiều em tiếp xúc với những loại văn hóa không lành mạnh, ảnh hưởng đến nhân cách, lối suy nghĩ của các em. Vì vậy, là giáo lý viên, chúng tôi không ngừng rèn luyện bản thân, sốt sắng cầu nguyện, đổi mới phương pháp giảng dạy để làm cho các bài học giáo lý trở nên hấp dẫn, tìm cách tiếp xúc với các em hiệu quả hơn, đồng hành với các em trên con đường tốt.

Số lượng lớn người di cư cũng tạo những khó khăn cho chúng tôi. Họ bỏ làng ra đi để sống

và làm việc trong các thành phố lớn. Điều này tạo các thay đổi quan trọng trong các cộng đồng. Cách đây 20 năm, giáo dân trong giáo xứ biết nhau rất rõ, vì giáo xứ chưa đến một trăm gia đình, nhưng bây giờ hầu như không thể vì có quá nhiều người sống và làm việc trong giáo xứ! Đối với giáo lý viên, khó có thể biết được hoàn cảnh gia đình của từng em. Một số trường công còn không đủ chỗ cho các em học. Đó là lý do vì sao các con em trong các gia đình di cư không được đi học trường công.

Đại dịch Covid-19 đã gây trở ngại nghiêm trọng cho cuộc sống giáo xứ. Chúng tôi không còn dạy giáo lý nữa và chúng tôi hạn chế các buổi phụng vụ. Chúng tôi cầu nguyện để đại dịch chóng chấm dứt!

Đức Phanxicô đã chọn câu sau làm chủ đề cho chúa nhật Truyền giáo Toàn cầu: “Phần chúng tôi, những gì tai nghe mắt thấy, chúng tôi không thể không nói ra ” (Cv 4: 20). Những lời này truyền cảm hứng cho cô như thế nào?

Là người công giáo, tôi có bổn phận phải nói về Chúa Giêsu, chứng tỏ tình yêu của Chúa qua đời sống của tôi. Tôi hiểu, qua lối sống, qua hành động của Ngài, Chúa Giêsu luôn thể hiện hình ảnh Thiên Chúa là tình yêu. Chúa Kitô đã sống một cuộc đời giản dị, Ngài gần gũi với người nghèo và người bị khinh miệt. Ngài chữa lành các vết thương về thể xác cũng như tinh thần, đặc biệt với những người bị lên án là kẻ phạm tội, là người mắc bệnh phung hủi. Ngài nâng đỡ và bảo vệ những người bị loại trừ khỏi xã hội. Khi tôi nhìn vào tấm gương cao cả của Chúa Giêsu, tôi có thêm can đảm để sống cho Ngài.

Tôi không có lý do gì để im lặng khi suy ngẫm về kế hoạch cao cả của Chúa. Tôi tạ ơn Ngài vì tôi biết tất cả những chuyện tốt đẹp và tươi sáng, mọi sinh vật dù nhỏ dù lớn đều đến từ Chúa, và tôi cũng muốn mang lại niềm vui cho những người tôi gặp.

Khi đọc đoạn 4 câu 20 của sách Công vụ Tông đồ, tôi nhận ra tôi thường do dự và chưa nói với những người bạn ngoài công giáo của tôi về Chúa khi có dịp. Như Thánh Phaolô đã nói: “Khốn cho tôi nếu tôi không rao giảng Tin Mừng!” (1 Co 9: 16). Tôi cảm thấy không tốt khi bỏ lỡ dịp để nói về tình yêu lớn lao mà Chúa ban cho chúng ta. Nhưng đây là công việc khó khăn, nó không thể sinh hoa trái nếu không có sự giúp đỡ của Chúa. Cũng như Thánh Phêrô đã trả lời cho các giáo sĩ do thái trong đền thờ: “Chúng tôi không thể im lặng trước những gì chúng tôi đã thấy và đã nghe”, tôi sẽ cố gắng hết sức để theo Chúa Giêsu. Nhờ ơn Chúa Thánh Thần, tôi có đủ sức mạnh để nói cho người khác biết về Nước Chúa, dù đức tin của tôi có thể chỉ bé bằng hạt cải.

Cô có điều gì muốn nói với các tín hữu ở Thụy Sĩ không?

Chúng tôi rất vui khi có thể nói “cha” hoặc “abba” với Chúa và được sống trong tình yêu thương của Ngài. Thuật ngữ “abba” này – như em bé trìu mến gọi cha mình – là một từ đầy đức tin, tình yêu và sự tin cậy.

Tôi muốn chia sẻ với các bạn một câu trích trong cuốn sách yêu thích của tôi, “Tôn giáo của tình yêu”: “Bạn có thể tự hỏi: Nếu tôi tin vào Chúa Giêsu Kitô và tôi trở lại đạo công giáo, tôi nên biến đổi cuộc đời mình như thế nào? Câu trả lời rất đơn giản: Nếu bạn là người công giáo, bạn sẽ tiếp tục sống một cuộc sống hoàn toàn bình thường với tất cả trách nhiệm cá nhân của mình với gia đình và xã hội. Tuy nhiên, cuộc sống của bạn sẽ tràn ngập hai tình cảm: tình yêu của Chúa và tình yêu tha nhân.”

Chúng tôi xin cám ơn rất nhiều về cuộc phỏng vấn này!

Tôi cũng xin cám ơn Missio đã cho tôi có cơ hội kể về giáo xứ của tôi.

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Nguồn: phanxico.vn

Bài đọc thêm: Hội Truyền giáo Thụy Sĩ vinh danh Việt Nam trong Tháng Truyền giáo Toàn cầu

Khách truy cập

Hôm nay:5866
Hôm qua:17117
Tuần này:70777
Tháng này343819
Số Lượt Truy Cập:31623242
Số khách đang Online 682